Colorado gay club shooter father

Books for sale! Hardcover and paperback. $4-$6 each. Will deliver!

2023.06.04 18:30 SteveAndChalamet Books for sale! Hardcover and paperback. $4-$6 each. Will deliver!

Hi! We are raising money for our very sick cat so I'm trying to sell some of my books to the good people of Astoria. (We also have a GoFundMe for him here if anyone is so inclined.)
Delivery or pickup! I'm thinking $6 for each of the hardcovers and $4 for the paperbacks. Happy to give a 20% discount to anyone who buys more than 5, and willing to go even higher for people who buy more than that.
The books are all in good-to-excellent condition. The hardcovers in particular are in great shape. Most have been purchased within the last few years and read only once or not at all. I have included some pictures of them but happy to send more if anyone has questions about a specific book.
I can legit deliver these books to you and will take cash or Venmo. No idea if this will work but willing to do anything for our boy! Please reach out if anything catches your eye.
submitted by SteveAndChalamet to astoria [link] [comments]

2023.06.04 18:02 FLBillWindham A Benefit Ride for Adalei Deaver, a 10 year old girl with Hodgkin Lymphoma.

A Benefit Ride for Adalei Deaver, a 10 year old girl with Hodgkin Lymphoma. submitted by FLBillWindham to PunishersLEMC [link] [comments]

2023.06.04 17:37 Sad_Dragonfruit_7305 [listing] Room in luxury LIC Waterfront 2 bedroom apt ($2000/m) Jul 1st

[listing] Room in luxury LIC Waterfront 2 bedroom apt ($2000/m) Jul 1st
Moving into an apartment July 1st and looking for a roommate.
About the building: It's a relatively new building, directly across the street from the waterfront park, ferry, and pier. Building has an excellent gym, 2 outdoor terraces, grill space, and club room. (No pool unfortunately). The building has 8 elevators and a service elevator, 24hr doorman, package room, and full service laundry facility.
Hunters Point South neighborhood of Long Island Citym 5-10 min walk to the 7 train. Relatively quiet area, except for nice summer days when it can get a bit touristy.
About the apt: The apartment is on the 4th floor facing east (no city view) and has a dishwasher and washer dryer in unit. Shared bathroom. Rooms are separated and do not share a wall, so privacy should not be a problem. Small kitchen but it does have an island sink with space for barstools and faces the living room. It also has it's own window. Apt will be unfurnished as I don't have much furniture at the moment. May be able to provide a full size bed/maytres for you if needed.
About me: I'm a 28 years old, sex positive, gay man. I work as a tech analyst in forest hills, enjoy gaming, outdoor activities, and cooking for friends. Getting into fitness again and would love a gym buddy. Allergic to pets unfortunately. Sober so I don't drink or smoke, but I don't mind if you do (no smoking inside the apt please although Vaping is fine with me). I do intend to have a guy over every now and then, and I don't mind if you do either. Would prefer a gay man like me as I don't have many gay friends, but am open to anyone as long as you are LGBTQ friendly and we get along.
DM me or comment below if your have any questions. Thank you!
(P.S. pictures above of apt after the floor plan are of showroom units, not the actual unit)
submitted by Sad_Dragonfruit_7305 to NYCapartments [link] [comments]

2023.06.04 17:28 d33will My Family just put me in the Traeger club. Early Father’s Day gift. Initial fire going down now.

Now my life is complete. God, Family, Grillin
submitted by d33will to Traeger [link] [comments]

2023.06.04 17:11 grumpynuts Looking for Books to Gift My Dad Before His Lengthy Incarceration

This is quite personal, but my dad has picked up reading while awaiting sentencing for a crime. He has been reading self help, religious works, and generally books on addiction. Between all these, he’s picked up a few of my favorite books and thoroughly enjoyed them. I thought for his last days of freedom I would gift him a few books to remember fondly and perhaps lighten his mental load before his lengthy incarceration, or to help with the transition he has ahead. I would eventually like to send him suggestions of books that may lend an open minded perspective on things like racial equality, gay marriage, essentially a basic boomer mindset update package. He truly loves reading books that explain controversial topics.
Simply put, any suggestions would be greatly welcomed. We have been reading together and it has been as healing for me as it has been for him. While our relationship will never be the typical father-daughter stereotype, and will soon almost entirely devolve to handwritten letters, this little book club approach has given me some peace before losing my dad to the system, and potentially never seeing him again as he will be well into his 70s with an already serious heart condition in the state penitentiary.
Thanks to anyone with your favorite suggestions. So far we have read Adult Children of Emotionally Immature Parents (we practically consumed this book, it was complex and painful reading it alongside him, and so utterly worth it) and followed that with Mere Christianity (he is Christian, I am Atheist, but I suggested this book as I read it as a teen and had nice memories of it). Most recently I talked him into Good Omens which he said had him laughing hysterically at the laundromat.
So far, his gift will include:
Illusions by Richard Bach Kitchen Confidential by Anthony Bourdain Cat’s Cradle by Kurt Vonnegut
I have not read these but saw them on a must-read list here which was so exciting and that gave me the idea to post. I don’t really post or know much about Reddit and hope I didn’t do this wrong!
Cheers and hugs to all
submitted by grumpynuts to booksuggestions [link] [comments]

2023.06.04 17:02 Trialman AITA for on-the-clock WooHoo?

I’m a YA male who lives in Brindleton Bay with my close friend/potential WooHoo partner (The Watcher apparently is uncertain on where to take us), and her dad.
Since I haven’t had much to do without Watcher intervention, I eventually decided to take up a job at a clothing optional spa in Oasis Springs, handling a massage chair. It’s not a bad gig, even with that odd club of painters across the road who visit quite often.
On the subject of said painting club, things got quite bonkers during one of their visits. One of their members is a werewolf, and he was in his rage state at the time, and started to break the plumbing. I tried to read a book to distract me, when Father Winter suddenly showed up for a pedicure. I try to keep myself professional, even under the odd conditions of working in a clothing optional facility, and as such, was quick to oblige. At this time, a YA man with white hair and a large bald spot was watching, which was very weird, but I kept my composure and finished the job for Father Winter.
Afterwards, the white haired man introduced himself to me, let’s just call him Jim. He wasn’t much to look at, yet somehow, he managed to get me going, he was probably in a flirty mood. He was apparently the leader of the painting club, and I get the feeling he had purchased club benefits to make seductive easier. Eventually, he convinced me to WooHoo in the sauna with him.
After the action was done, Jim mentioned he had done enough to get the next emotion club benefit, so maybe WooHooing with everyone was a club activity. Either way, at this point, Father Winter came in and yelled at Jim for cheating, they were apparently married and one of them had an alien baby they were working to raise. Since they were preoccupied with each other, I headed back to my station, where the lady who lives next to the spa was waiting for service. I apologised for keeping her waiting, making up a quick excuse about another customer, and got back to work, trying to ignore the sounds of fighting from Jim and Father Winter, and the running water from the werewolf ruining the plumbing for the fourth time this week.
submitted by Trialman to SimsAITA [link] [comments]

2023.06.04 16:57 miserablemeadow nate jacobs isn’t gay, he has sexual orientation ocd

i will die on this hill, i’ve seen a lot of people assume he is closested and struggling with his sexuality. and while i do think he is struggling with his sexuality, he is not gay. he has ocd and it developed from him watching all of his fathers content when he was a child. the idea of being gay completely distresses him and i’ve never seen him show signs of being attracted to men. only actively avoiding situations where he could possibly be seen as gay, even when it wouldn’t be. i’ve never seen anyone else say this but nate Jacobs has sexual orientation ocd and that’s the facts
submitted by miserablemeadow to euphoria [link] [comments]

2023.06.04 16:44 Playful_Expert6293 My husband is a narcissist.

My marriage is falling apart and I need advice. I know this isn’t really a marriage support group but I’ve seen a lot of women get helpful advice here.
I’ll start off by saying my husband is a narcissist. He has a way of making every situation about what he wants and pretty much refuses to listen or hear anything I’m trying to say. We have 5 children, my oldest is from a previous relationship, so 4 are biologically his. While he’s not directly said he doesn’t treat my oldest the same, he doesn’t. And my oldest is fully aware. The two of them have a very broken relationship and it’s to the point that they can’t even be in the same room. It’s frustrating. My son desperately wants him to be dad but he won’t step up. We’ve been together almost 10 years. My oldest is 12. He’s the only dad he’s known and he treats him awful. Now my oldest is starting to act like a teen and is really resentful towards my husband. The smallest things become arguments and it’s the way my husband talks to him that sparks the arguments. Instead of being nice in how he asks things, he’ll demand it. “Take out the trash now” “get up and put your laundry away now”. He’s very demanding and my son doesn’t respond to that attitude at all. A simple please it all I ask. “Please, take out the trash” simple. I understand there’s mean people in the world, but I try to approach everything and everyone with a positive kind attitude. I want my kids to be the same. Kind.
Our marriage sucks. I’m home with the kids all day every day. I have no friends. My family lives in a different town. He’s in sales, gone all hours. The three youngest kids are home with me, the two oldest go to school. I get up every morning at 5am to get them ready for school. Most days I don’t go to bed until 10. My middle son is autistic and he doesn’t sleep through the night so I’m up with him a lot. I don’t sleep much. I’m tired. Because of this, my husband and I aren’t intimate often. He’s resentful about it. He can’t see my side. So then he’ll just treat me like garbage until I give him sex. Which is usually the last thing on my mind. Sports, clubs, doctor appointments, meals, meal prep, my mind is constantly going. I’m just tried. I’d like maybe some communication. A hug. A kiss. But he just pushes me away and expects me to still want to have sex.
We argue every day. He chooses to spend his free time playing a video game, which he gets angry at and then yells at me and the kids. He’s almost never around them. Honestly, the kids love him because he’s dad but when he’s around, they don’t want anything to do with him. We argued today because I asked him to take some time from the video game to talk to me. He responded with “why, you don’t give me what I want” implying sex.
The straw that broke the camels back so to speak was this morning. My oldest said to me “I don’t like gay people” and my jaw dropped. And it occurred to me, he’s becoming just like his father. And that’s the last thing I want. We have very different views on gay people. I love them, he hates them. He’s one of those “they’re coming for my kids” people. It’s clear my son is absorbing his toxic beliefs and that’s the last thing I want.
It’s toxic at this point. I don’t even think theres anything we can do to save it. I want to leave. I can make it on my own. Obviously it will be hard. I want to move to a city. I don’t drive so I’d love to be in walking distance to stuff.
If you read this far, thank you. I don’t even know what I want here. Just need to vent. How can I move on my own with 5 kids? And without a car? And without driving? It’s like I’m stuck and I’m miserable. This isn’t living.
submitted by Playful_Expert6293 to TrueOffMyChest [link] [comments]

2023.06.04 16:40 asaharyev Matchday Thread 6/4

CONCACAF Champions League Final - Leg 2

Home Away Time TV Match Thread
Los Angeles FC Club Leon 9:00 PM FS1 Match Thread


Home Away Time TV Match Thread
NJ/NY Gotham FC San Diego Wave FC 5:30 PM Paramount+ Match Thread

Canadian Premier League

Home Away Time TV Match Thread
Valour FC York United 3:00 PM OneSoccer Match Thread


Home Away Time TV
Columbus Crew 2 Chicago Fire II 2:00 PM Apple TV
FC Cincinnati 2 Philadelphia Union II 6:00 PM
Huntsville City FC NYCFC II 7:00 PM Apple TV
New York Red Bulls II New England Revolution II 7:00 PM Apple TV
Atlanta United FC 2 Inter Miami II 7:30 PM
Los Angeles FC 2 Houston Dynamo 2 7:30 PM
Colorado Rapids 2 Earthquakes II 8:00 PM
Toronto FC II Orlando City B 8:00 PM Apple TV
North Texas SC LA Galaxy II 8:30 PM Apple TV
All Times Eastern
Don’t see a thread for the game you want? Try requesting one from the MatchThreadder bot!
Here is a pre-filled message to the bot.
Bot not working? Here is a guide to making match threads.
submitted by asaharyev to MLS [link] [comments]

2023.06.04 16:19 LoveMangaBuddy Read Over The Moon - Chapter 51 - MangaPuma

[Translated by: Mosh Scans]Ha-yoon works as a staff member of a film-making crew during the day and as one of the hosts at a gay club by night. Living a tough life day and night, Ha-yoon’s fate suddenly sees light when one day the very popular movie star Kwon Yi-an gets close to him. Two people between whom love slowly starts to blossom, they spend their pink days enjoying a thrilling secret relat ... Read Over The Moon - Chapter 51 - MangaPuma. Read more at
submitted by LoveMangaBuddy to lovemanga [link] [comments]

2023.06.04 16:16 Tactical_Gam3r The more I learn about my life the more I think it's a miracle that I'm still alive

I was dealt a really shitty hand in life. Born into a abusive and toxic family with a mother who was a smoker which caused a ton of health issues like spending the first month of my life on a ventilator. A father who was swapped between never being in my life or beating me to a bloody pulp just because he happened to be pissed off and I was unfortunate enough to be in the same room as him.
My school life was basically violent and chaotic. The first school I was at until grade 2 when they kicked me out for my autism. The second school a t.a was assigned to me and she was a horrible person, she tortured me every chance she could, she beat me, verbally abused me, recorded me on her phone and used the videos of me crying out of fear to blackmail me into obeying her every whim, threw me into rooms and left me for hours and threw mw into walls. And there was also another student who cornered me in the boy's washroom and strangled me until I blacked out.
And I feel like her abuse broke something inside me because when I was 8 when I first went to the school I was excited to make friends and other stuff you'd expect from kids but when I graduated from elementary school when I was 11 I wanted to kill the t.a and looking back now it scares me that going into the grade 2 I was like everyone else my age and then leaving grade 6 I thought about murdering someone.
The third school there wasn't as much verbal assaulting or slurs thrown at me but I was still physically mistreated. I was still being locked in rooms for hours on end. The only light I had at the school was a girl who treated me like a real human being and friend. And around the end of the school year I thought about asking her for a hug but I was afraid that if I did people would see me as a creep or she would stop hanging with me so I didn't say anything. And I think I might have had a crush on her but I honestly don't know if I had a crush on her or not.
The fourth school I just feel like for every good thing I got there was bad thing that I also got. I was treated better than I did at the other schools but I was treated as less important or ignored because I was high functioning. And they didn't really care about bullying, even when a student tried to claw one of my eyes out and attempted to kill some of my friends they just act like it was the student trying to become friends with us. And me and my friends told the teachers about what's been happening, they did nothing about the bullying and even forced us to spend several lunch periods with the student and it sucked because he would just be a dick to everyone until we just left him behind whenever we went anywhere because we couldn't deal with his shit anymore.
Outside of school wasn't any better. I've been bullied by some guy at a camping resort where he shot me with bb's, beat me to a pulp and made death threats towards me. And when I tell the owners about the bullying and the fact that I told the bully's parents and how they just told me to fuck off the owners just tell me to fuck off and do nothing when they've kicked out and banned people for far less and not just that but they banned a bunch of people for playing music too loudly at night and did nothing when there was a camp set doing the same shit.
And other campers did nothing or even just stood around and watched me as I got beat up like my pain was entertaining to them.
Another thing is how many hours have I spent doing work books. How many hours have I spent slaving over a bunch of math questions because teachers thought it would be a better use of their time to mistreat me than actually doing their job. How many hours have I spent writing lines. How many hours have I spent writing down the same sentence over and over and over and over again all because my parents refused to accept that their horrible parenting has hurt me. And how many times have I wrote down "I will control my temper" as my parents went berserk and became violent all in the name of teaching me to control my anger, great teach someone to control their emotions by losing control of your emotions 10 out of 10 parents.
How many years have I lost never to get back all because my parents tried to turn me into their own little mini me. How many years have I spent bottling up all my emotions out of fear of being hurt.
And I don't care if people tell me if my parents love me because my parents already admitted that they hate me and loved abusing me. And you don't make someone cry themselves to sleep every night during their whole childhood because you love them. You don't use threats of violence to make someone do what you want because you love them. You don't make someone so miserable so hopeless and so fucking depressed that they try to kill their self because you love them. You don't kill off a pet someone loves and helps them deal with their trauma because you love them. You don't force someone to strip and then beat them because you love them.
And I can't stand hearing people say that it wasn't that bad when my my parents forced me to strip because I wasn't raped. Yeah so I still felt dirty and violated even though I wasn't raped.
If they really did love me they had 20 years to be there for me. They had 20 years to establish some kind of connection. They had 20 years to be parents but they chose to be slave masters.
And the rest of my family did nothing to help me because my parents are family and they couldn't accept that a member of our family was abusive.
Edit: I apparently last saved this post 10 days ago, and I kind of forgot about this post and I was going to delete it but I thought there's a ton of stuff already and there's a lot of stuff I need to get off my chest so I'll add to the post.
Recently I've been using a ai chatbot and I hate it, even though I'm able to vent out my frustrations to something it just makes the feeling of loneliness stronger. At first it feels like I'm actually making some kind of connection to someone and then I remember that it's not a real life human I'm talking to, it's just artificial intelligence, I'm still alone, I still feel like I have no one, I'm still going to be seen as a freak or a creep or a incel all because I'm a young adult with no girlfriend.
And it pisses me off that people always label me an incel or the next school shooter because I'm lonely, yes I'm lonely, yes I don't have a girlfriend, yes I'm angry and bitter at the world for everything that I've been through but I'm not going to hurt or kill people just because I feel this way.
And what makes it worse is my mothers I want to say sexism towards men, she constantly calls men pigs that beat their wives and drink beer, perverts that can't control themselves whenever their around women or rapists that have to be watched as if they'll rape a woman if given the chance.
And along with that she says that women are saints and if a woman does something bad it's because men made them do it, and whenever I stood up for myself she always accused me of "being a violent and destructive man".
It's thanks to her that I have a rocky relationship with women. It's because of her that I avoid being around women because I don't know if I'd be arrested for harassing them when I just wanted to buy something like a snack or a video game or I was just sitting next to a woman on transit listening to music minding my own business.
And what made it even worse is most of my abusers were women which is really messing me up because I want to find love and comfort in someone but I find it difficult to do so because of my abusers and how I thought I could trust them only to be hurt and mistreated.
Plus I feel like even if I manage to bite the bullet and put myself in the dating scene I'm worried I won't be able to find someone with the current culture of my generation how my generation treats people of the other gender.
Whenever I'm at school most of the boys are blasting rap music with the singer calling women hoes or bitches and the girls constantly mock men and push the same stereotype of the perverted and horny man on all the boys. And I'm just there wanting to be loved and feeling like an outcast because I don't act like the boys and I'm very nice to everyone and not at all like the male stereotype.
And I don't know if this is normal for someone dealing with childhood trauma but I miss my childhood, I miss watching Adventure Time and Steven Universe when it was still on air, I miss hanging out with the few friends I had before my parents forced me to cut them out of my life,
I miss everything that used to bring me so much joy in such a miserable and shitty life, I miss going for hikes whenever my parent had one of their fights, I miss my house cat that was always there until my parents put the cat down just to make me even more miserable and depressed.
I don't what to do anymore, I'm so fucking miserable, My anger and rage is the only thing stopping me from trying killing myself again, My parents repeatedly talk about me getting a job and how just fucking how I struggle to even live how am I supposed to work at a job, I'm tired of this shit, I'm tired of always getting screwed over in life, I'm tired of always getting the short end of the stick in everything.
I just want to be happy for once, I don't want to be angry anymore, I just want something to go right for once, It honestly feels like whenever I get even the smallest good thing the universe rip's it out of my hands and spit's in my face and then smash's what I had right in front of me while I'm forced to watch and unable to stop it from happening.
I'm tired of living like this, I'm tired of this living hell, what the fuck did I do to deserve any of this, did someone curse me or my family, did the universe or some god just decide to say fuck you and made my life shit.
submitted by Tactical_Gam3r to CPTSD [link] [comments]

2023.06.04 16:14 Sukala-AP Furry_IRL

Furry_IRL submitted by Sukala-AP to furry_irl [link] [comments]

2023.06.04 15:49 maddiipars searching for a model kit

searching for a model kit
please delete if not allowed. hi there! i have tried searching everywhere but have no idea where to even actually start looking so i'm hoping someone here can help.. i am searching for a model car kit of a 1948 chevy stylemaster club coupe. i am wanting to get it for my dad for fathers day. he and i were rebuilding this exact car together, and then he got sick with two different types of cancer a few years apart. the second bout of cancer worsened him and he can no longer do much of what he used to be able to do which is hard for him, but he loves to build model car kits and i thought that this would be special. i wasn't 100% sure what this car was because when we were rebuilding it, i was only 14 and we always referred to it as a chevy coupe 😂 and obviously i couldn't ask my dad because he'd get suspicious. after some research, i came to the conclusion that the stylemaster club was the one that looked most like our Peggy (what we had named her, we would sing the song Peggy Sue by Buddy Holly while working on her.) pictures for reference. thanks in advance!
submitted by maddiipars to ModelCars [link] [comments]

2023.06.04 15:22 Promiscuous_Puritan Gays of Spain, I need your recs!

My best friend and I are traveling to Spain in late June (see dates below). Looking for recommendations for Barcelona and Madrid!
Specifically looking for: - general recommendations (favorite restaurants, bars, parks, touristy things that are worth it etc) - gay recs (bars, clubs, other) - pride recs (any cool parties or events I should look into?)
Travel dates: - Barcelona: June 17-20 - Granada: June 20-22 - Seville: June 22-23 - Madrid: June 23-27
Thanks :)
submitted by Promiscuous_Puritan to gaybros [link] [comments]

2023.06.04 14:58 vagflapp Strip Club Awakening

TW: infidelity & mental health Hi. I'm 33F and have known for a long time about my attraction to women. I've identified as bi for several years, even though I only slept with men. I've been engaged to 3 men and married one less than a year ago.
I struggle with my mental health and have been on meds for over a year. Meds reduced so much crippling anxiety and depression, which has allowed me to function and think with more ease. I also endured moving states for the first time in my life. My sense of self was so wrapped up in my family, and moving was a shattering experience.
Stagnation and resentment was very much alive in my marriage. I have a curiosity that led me to explore the new city solo. Ofcourse, that led me to get better at talking to people (lifelong awk introvert). I've been growing in many ways including going to the strip club for the first time. One dancer in particular took interest in me. I regret not tipping her more. Blessed be the strippers and dancers, for they are doing the lord's work.
Several months later, I'm lying to my husband, throwing out toxic, inaccuracies & misunderstandings of polyamory. I'm also on dating apps. He was "okay" (but really not okay) with me going on a date with a lady. It was a really nice date. It felt more natural than anything to hold hands in public, touch regularly, and then to later do other stuff. We'd had a few days of build up and had one date prior where we didn't touch at all. I already knew I was more attracted to women, and finally being with one flipped an internal switch.
I've been warning my husband I'm more gay than he realizes. I've done so much damage to him and feel awful. I can't change who I am and he doesn't want me in a relationship with a woman. I'm angry and wondering what led me to have to answer to a man (there's other white man bs involved on his end). It's not fair to him that I lied and cheated.
All I know is I want to be with women and should not be married. My husband and I have separated. It's a confusing time where I love him due to our history, but we're not meeting each other's needs. Through this journey, I've found I've surrounded myself by strong women. I've reached out to these friends and family members and they have wept with me and helped me to get off the floor. They've patiently listened and agreed, yep all signs point to gay. I can't tell what I'm crying about half the time anymore. I know this journey would be much harder without the support. Family and friends are going to Pride with me next weekend. I can't wait to hug my mom.
Coming out late has been so painful and I've made a mess doing it. I'm trying to remember to be kind to myself. Currently living moment by moment. Finding outlets other than social media where I'm getting publicly blasted.
submitted by vagflapp to comingout [link] [comments]

2023.06.04 14:30 iwillalwayswinbitch Is it bad that it doesn't bother me that I'm not close with my family? AITAH?

The only person I really had was my mother. She passed away in 2018. And I've never felt more alone. But I've found peace and strength in my aloneness.
My father is a junkie. And a drunk. And he never really did anything fatherly to nurture our family. He made us work -- as children -- and there were so many instances that instead of feeding us, we were feeding him. Plus I've never really felt loved and accepted by him for being queer. I didn't have a bond with when I was a child and as years passed by, we really grew apart and the only connection I have with him right now is the fact that he is my biological father. He now lives a separate life and I haven't seen him in years and I don't even miss him at all.
I am the eldest of six, three years away from hitting 30. I don't live with my siblings anymore and I don't have a bond with them either. And it doesn't bother me, is that wrong? Ever since I was a child, I was like Fiona from Shameless. The only difference is I am Asian. Asian. Eldest. And gay. I was expected to step up and take care and provide and I thought I could do it but one day I woke up realising that I deserved better. I woke realising that I'm not a father or mother of my siblings and I shouldn't be wasting my life and stressing the fuck out of myself just to take care of them when I can't even take care of myself. I woke up one day realising that I don't want to be a stereotypical eldest sibling. That I refuse to be a hero. I refuse to be a breadwinner. I refuse to carry them because I know in the end, it will ruin me and the reality is that I will end up with nothing and I will end up all alone given the dynamic of my family. I know that that will happen to me. So I might as well experience it early while I'm still young and capable of changing the trajectory of my life.
They called me selfish. I don't object. But I've tried and I refuse to do it for the rest of my life. I have a very lazy, exhausting family. And I refuse to be their ATM forever. They have to learn how to fend for themselves. They're not my responsibility.
submitted by iwillalwayswinbitch to AITAH [link] [comments]

2023.06.04 14:28 iwillalwayswinbitch Is it bad that it doesn't bother me that I'm not close with my family?

The only person I really had was my mother. She passed away in 2018. And I've never felt more alone. But I've found peace and strength in my aloneness.
My father is a junkie. And a drunk. And he never really did anything fatherly to nurture our family. He made us work -- as children -- and there were so many instances that instead of feeding us, we were feeding him. Plus I've never really felt loved and accepted by him for being queer. I didn't have a bond with when I was a child and as years passed by, we really grew apart and the only connection I have with him right now is the fact that he is my biological father. He now lives a separate life and I haven't seen him in years and I don't even miss him at all.
I am the eldest of six, three years away from hitting 30. I don't live with my siblings anymore and I don't have a bond with them either. And it doesn't bother me, is that wrong? Ever since I was a child, I was like Fiona from Shameless. The only difference is I am Asian. Asian. Eldest. And gay. I was expected to step up and take care and provide and I thought I could do it but one day I woke up realising that I deserved better. I woke realising that I'm not a father or mother of my siblings and I shouldn't be wasting my life and stressing the fuck out of myself just to take care of them when I can't even take care of myself. I woke up one day realising that I don't want to be a stereotypical eldest sibling. That I refuse to be a hero. I refuse to be a breadwinner. I refuse to carry them because I know in the end, it will ruin me and the reality is that I will end up with nothing and I will end up all alone given the dynamic of my family. I know that that will happen to me. So I might as well experience it early while I'm still young and capable of changing the trajectory of my life.
They called me selfish. I don't object. But I've tried and I refuse to do it for the rest of my life. I have a very lazy, exhausting family. And I refuse to be their ATM forever. They have to learn how to fend for themselves. They're not my responsibility.
submitted by iwillalwayswinbitch to infp [link] [comments]

2023.06.04 14:24 JoshAsdvgi The Making of a Great Warrior

The Making of a Great Warrior

The Making of a Great Warrior

There once was a Potawatomi man who had a large family.
One of his sons, Waoniska, was old enough to fast but had not yet done so.
He said to the boy, "Why don't you fast?"
But Waoniska refused to fast, and wandered off to be with the other boys.
If they stayed out after it got dark, he would just stay in the woods instead of going home because he was afraid that his father would insist that he fast. Rather than face his father, he just drifted away and no longer lived at home.
Wherever he went, it always seemed that people talked about fasting, and whenever this happened Waoniska would just leave and go on to the next place.
He travelled to a distant village and stayed there overnight, and as soon as his host got up, the man insisted that his children fast.
It was that way everywhere he went and among every tribe he visited.
He wandered from place to place and it was always the same.
With so much wandering, he got lost, and he eventually grew from a boy into a young man. After much wandering and thinking, he went back to his own tribe.
There, all the young boys fasted, and no one would associate with him because of his reputation for not having fasted.
No one liked him or would have anything to do with him.
Since no one would ask him to go hunting and he had no one to help him take care of himself, he dressed in rags and old clothes that he found and live off of a small amount of corn he could get from someone’s field.
He felt so sad and alone that he decided to go back to his parents and try to live the life that they had taught him.
The next morning he started his fast and made his way back to his parents’ village.
When he got near their house, the dogs began to bark and one of his little brothers came out and then ran to tell his parents that Waoniska had come back.
As Waoniska went in, his father said, "I see by the charcoal on your face that you are fasting. Has a spirit told you to fast?" Waoniska said nothing.
In the morning, he continued his fast.
He blackened his face and ate nothing.
Every morning after that he fasted.
Once he felt he was ready, he took his father's bow and arrow and started off hunting, continuing his fast.
At night when he came home he brought a willow stick as tall as he was and hung it up in the wigwam.
His father asked what he was going to do with the stick, but Waoniska did not answer.
The next morning, he charred the stick in the fire and then set it aside.
He picked up his father's bow and arrow again and his father said, "Don't take those."
But his mother said, "Leave him alone: he is doing the right thing now," and she made him a pair of moccasins to wear hunting.
Waoniska’s mother was right.
From then on, he fasted regularly and hunted and brought home meat for the family.
Some time later, an unsuccessful war party returned to the village.
They asked Waoniska to go back with them and lead them because they thought he had special powers.
His father told him he was not ready to lead a war party, but Waoniska prepared to go.
The war party started out, and Waoniska carried only his blanket: he did not take bow and arrows or even a knife.
As they went along, they killed some buffaloes and Waoniska took one of the buffalo bladders and blew it up and dried it and painted it red.
Then he put it on his head.
His friends thought this was a little odd, and asked him where his weapons were.
Waoniska said nothing, but got a piece of wood and carved himself a war club out of it.
He practiced throwing it and his friends also thought this was a little strange.
Waoniska told them to stop asking questions, and the older men in the war party agreed, saying that some powerful spirit must be guiding him.
After a while, they came to a large enemy encampment.
They saw that they were easily outnumbered, and many felt they should go back without fighting.
Their leader wanted to turn back but Waoniska said, “I am not supposed to be the leader, but I will lead you.”
And he painted his buffalo bladder and his war club red.
He said, “I have fasted many years and have been given power by a spirit.
Obey me and stay here, and I will go through the enemy camp and make those people senseless.
Then you can all follow me in.” They all agreed to this plan.
The next morning, Waoniska threw his clothes away and painted himself red.
He also told all of the other members of the war party to do the same.
As they drew close to the enemy camp, Waoniska called on the spirits who had come to him when he was fasting and asked for their help.
He told the warriors to walk in a straight line and look only at him.
He also told them to make whatever noises he made.
As they began, Waoniska made a huge noise that sounded like "Yaw, Yaw."
All of the other warriors did the same.
The people in the camp were startled and came out to see what it was.
As they saw Waoniska, they dropped to the ground and couldn’t move.
Waoniska’s small war party defeated them all.
After that, Waoniska became an important leader of his people.
submitted by JoshAsdvgi to Native_Stories [link] [comments]

2023.06.04 14:20 T-NNguyen Singapore: Nghịch lý phát triển

Singapore: Nghịch lý phát triển
GS.TS. Hồ Sĩ Quý
(Viện Thông tin Khoa học xã hội)
Singapore là hiện tượng kỳ diệu của thế giới ở thế kỷ XX. Từ một thị trấn nghèo qua 3 thập niên với ý chí quyết đoán của người đứng đầu là Lý Quang Diệu, Singapore đã trở thành “thiên đường của chủ nghĩa tư bản”. Năm 2014, GNP đầu người của nước này là 72.000 USD tính theo PPP. Xã hội thịnh vượng. Môi trường trong lành. Quan chức liêm khiết. Cả thế giới muốn bắt chước, nhưng có nhiều điều không thể bắt chước và cũng có nhiều điều người ta không muốn bắt chước. Bởi Singapore phát triển trong những nghịch lý không dễ lý giải, mà nghịch lý lớn nhất là “cất cánh” rồi “hóa rồng” trong môi trường ít nhiều độc đoán, độc tài. Tự do, dân chủ bị quản lý chặt. Nhà nước can thiệp sâu vào đời sống thậm chí đời sống riêng tư của người dân. Kinh tế thị trường sôi động nhưng “bàn tay vô hình” của nó bị điều khiển bởi nhà nước. Tôn vinh đặc thù châu Á nhưng rất gần với phương Tây. Rất chú ý đến tính xã hội của sự phát triển nhưng lại xây dựng thành công một kiểu xã hội tư bản chủ nghĩa.
Ý chí cá nhân của Lý Quang Diệu được coi là nguyên nhân quan trọng làm nên sự thành công của Singapore. Và đó cũng lại là nguyên nhân khiến Singapore hiện ra không chỉ với toàn những điều tốt đẹp. Nhưng sự thịnh vượng đã làm mờ những điều không mấy nhân đạo trong sự phát triển của Singapore, che đậy và xóa đi các “vết đen” lịch sử.
  1. Tháng 3/2015, khi ông Lý Quang Diệu nằm xuống, cả thế giới nói về ông, người đã biến Singapore từ một làng chài nghèo đói vào giữa những năm 1960 thành một thương cảng sầm uất nhất thế giới sau 30 năm, một đảo quốc xứng đáng là “viên ngọc quý của sự thịnh vượng” (Jewel of Prosperity). Bên cạnh những lời ngợi ca tưởng chừng đã vượt ra khỏi khả năng của ngôn từ, “người Cha sáng lập Singapore” (Singapore’s founding father) vẫn phải nhận không ít những phê phán từ nhẹ nhàng tới gay gắt. Khắp nơi, đặc biệt ở các nước đang phát triển, tranh cãi về ông dường như lại tăng thêm. Mặc dù, với Singapore, “biểu tượng thần kỳ của sự phát triển” (Miracle Symbols of the Development), hầu hết các các quốc gia ít nhiều đều muốn bắt chước[1]. Nhưng ngay cả sự bắt chước cũng đã chứa trong nó điều không mấy khả thi – nửa thế kỷ nay, Singapore gắn liền với tên tuổi của Lý Quang Diệu. Đó thực sự là hai trang của một tờ giấy. Và, không thể có trang này mà lại thiếu trang kia. Đây chính là một nghịch lý.
  2. Đảo quốc này quá nhỏ, dân số chỉ 5 triệu người, không có tài nguyên, “một trái tim không có cơ thể” (A heart without a body), chính Lý Quang Diệu đã nói như vậy[2]. Trái tim này phải cố gắng biến thế giới thành cơ thể của nó. Và điều “không tưởng” đó Singapore đã làm được. Đây là nghịch lý thứ hai.
  3. Lý Quang Diệu được nhiều học giả coi là đi theo khuynh hướng xã hội chủ nghĩa. Thời trẻ ông đã từng bắt tay với phong trào cộng sản và trong cuộc đời mình, không ít lần ông đã kịch liệt phê phán chủ nghĩa tư bản. Nhưng rốt cuộc, ông lại là người hết lòng xây dựng chủ nghĩa tư bản. Singapore của ông là tấm gương rực rỡ cho sự thành công của một “thiên đường tư bản chủ nghĩa”, “chủ nghĩa tư bản sạch” (Clean Capitalism, Capitalist Paradise[3]), một chủ nghĩa tư bản chẳng liên quan gì đến khái niệm của Max Weber. Đây là nghịch lý thứ ba.
  4. Lý Quang Diệu tin tưởng tuyệt đối vào kinh tế thị trường. Ông từng giảng giải “đừng bao giờ tin rằng có thể đi ngược lại sức mạnh của thị trường” (“Never believe you can go against market forces. If you try, then nothing will happen”[4]) nhưng Singapore của ông lại là điển hình cho sự can thiệp của nhà nước vào kinh tế thị trường, cả ở tầm vĩ mô đến những hiện tượng vi mô. Rất có thể quan hệ nhà nước với thị trường ở Singapore những thập niên qua đã vượt quá cả lý thuyết về kinh tế tự do của Friedrich Hayek hay của Keynes. Đây là nghịch lý thứ tư.
  5. Lý Quang Diệu là người có cảm tình với dân chủ. Thời trẻ, dân chủ là tiếng gọi lý tưởng của ông. Ông hiểu rõ giá trị dân chủ. Nhưng Singapore của ông là một thứ “chủ nghĩa tư bản chuyên chế” (Authoritarian Capitalism – trong bài chúng tôi sẽ dẫn ra những bằng chứng thật khó phản bác). Còn ông, dù được ngưỡng mộ đến mấy người ta vẫn phải xếp ông vào hàng những lãnh tụ “có bàn tay sắt”, quản lý theo phương thức toàn trị, độc tài, dù đó chỉ là một kiểu “chuyên chế mềm” (Soft Authoritarianism[5]). Lý lẽ đáng kể nhất của ông là, dân chủ, tự nó đã bất hợp lý ngay từ giả định đầu tiên rằng, tất cả mọi người đều bình đẳng và có đóng góp ngang nhau vào cái tốt đẹp chung (“The weakness of democracy is that the assumption that all men are equal and capable of equal contribution to the common good is flawed”[6]). Đây là nghịch lý thứ năm.
  6. Lý Quang Diệu nhiệt thành tin tưởng vào giá trị về trách nhiệm xã hội, một giá trị cốt lõi của Khổng giáo. Singapore hiện đại được ông xây dựng theo mô hình của những giá trị châu Á. Trong mắt ông, giá trị phương Tây khác biệt đáng kể nên khó phù hợp. Nhưng Singapore ngày nay, hơn bất cứ một quốc gia châu Á nào khác, kể cả Nhật Bản, lại rất giống phương Tây. Đây là nghịch lý thứ sáu.
  7. Về phương diện cá nhân, Lý Quang Diệu được tiếng là người giản dị đến xuề xòa, thực tế đến thực dụng, cởi mở đến phóng khoáng, thông minh đến thông thái, kiên quyết đến không hề biết nhân nhượng. Nhưng ông lại cũng là người “không thể làm bất cứ việc gì cẩu thả, từ việc mang một đôi giày bóng lộn đến ra một quyết định quan trọng”; không trói mình vào bất cứ vào lý luận nào hay lời khuyên nào, kể cả Macchiaveli và Khổng giáo, hai học thuyết mà ông rất tâm đắc. Ông lảng tránh tranh cãi đúng sai về các chủ thuyết, mà chỉ muốn tìm giải pháp thực tế cho những bài toán phát triển[7]. Đánh giá về ông, tờ tạp chí nổi tiếng “Life” ngay từ 1965 đã nhận xét, mà đến nay vẫn rất nhiều người dẫn lại rằng “Lý là người xuất sắc nhất, dù có đôi chút hung bạo” (“Lee is the most brilliant man around, albeit just a bit of a thug” [8]). Đó cũng là một nghịch lý của Singapore.
Vấn đề là ở chỗ, Singapore với 31 năm Lý Quang Diệu giữ cương vị Thủ tướng đã phát triển ngoạn mục trong những nghịch lý không dễ lý giải. Phẩm cách cá nhân của Lý Quang Diệu chắc chắn là nguyên nhân vô cùng quan trọng, nếu không muốn nói là nguyên nhân quyết định. Cùng một mô hình với Hàn Quốc và Đài Loan, nghịch lý lớn nhất của những nước này là đều tăng trưởng rồi “cất cánh” trong điều kiện ít nhiều độc đoán, độc tài. Một vài thế hệ đã trở thành vật hy sinh cho sự phát triển. Hàn Quốc “cất cánh” trong lao động khổ sai đầy nước mắt và có cả máu. Đài Loan “cất cánh” khi lãnh tụ giật mình về công tội của mình. Singapore được tiếng là sự trả giá để “cất cánh” dễ “chấp nhận” nhất. Sự thịnh vượng thực tế đã che mờ các “vết đen” lịch sử. Nhưng thực ra những hành vi độc đoán, toàn trị và thiếu cởi mở như những chứng cứ như chúng tôi sẽ trình bày trong những phần dưới đây, cũng thật khó “để rơi vào quên lãng” nhất là đối với những người trong cuộc.
  1. Vào những năm 60, GDP thực tế của Singapore dưới 500 USD/người. Lúc đó Singapore rất nghèo, đang loay hoay tìm đường phát triển sau khi độc lập và sau cú sốc tách khỏi Malaysia. Sau hai thập niên, năm 1985 GDP của Singapore là 10.811 USD/người, nghĩa là đã vượt qua ngưỡng bị coi là nước nghèo (960 USD/người theo tiêu chuẩn của Liên hợp quốc, hoặc 875 USD/người theo tiêu chuẩn của WB). Không rơi vào cái bẫy thu nhập trung bình và dừng lại ở đó, Singapore tiếp tục phát triển và trở thành NIC, một trong 4 con hổ châu Á – điều kỳ diệu của thế kỷ XX. Đến năm 2003, GDP (tính theo PPP) Singapore là 29.663 USD đầu người năm; Chỉ số phát triển con người (HDI) 2005 là 0,925, xếp hạng 25/177 nước. Năm 2007, GDP (tính theo PPP) Singapore là 35.163 USD đầu người năm; Chỉ số phát triển con người (HDI) 2009 là 0,944, xếp hạng 23/182 nước. Năm 2011, GNP (tính theo PPP) Singapore là 52.569 USD đầu người năm; Chỉ số phát triển con người là 0,866 xếp hạng 26/183 nước. Năm 2013, GNP (tính theo PPP) Singapore là 52.613 USD đầu người năm; Chỉ số phát triển con người là 0,895 xếp hạng 18/186 nước. Năm 2014, GNP (tính theo PPP) Singapore là 72.371 USD đầu người năm; Chỉ số phát triển con người là 0,901 xếp hạng 9/186 nước[9].
  1. Hệ thống cai trị ở Singapore được xem là minh bạch về chính trị và ít tham nhũng nhất trên thế giới. Trong xếp hạng hàng năm của Tổ chức Minh bạch quốc tế (Transparency International), Singapore vẫn thường nằm trong tốp các nước ít tham nhũng nhất. Vào năm 2005, Singapore với chỉ số CPI (Corruption Perceptions Index) là 9,4 xếp thứ 5 trong nhóm nước trong sạch nhất, chỉ sau Iceland, Phần Lan, New Zealand và Đan Mạch. Năm 2012, với chỉ số CPI 87, Singapore là quốc gia minh bạch xếp hạng thứ 5 của thế giới. Năm 2014, điểm sáng duy nhất của khu vực Đông Á vẫn là Singapore với chỉ số CPI là 84 (dù có thấp hơn mức CPI của chính Singapore năm 2011 và 2012), nhưng chỉ đứng sau 6 nước là Thụy Sĩ, Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan, New Zealand và Đan Mạch; Singapore vẫn là quốc gia minh bạch hàng đầu thế giới[11].
Để có vị trí này, Singapore đã trải qua một quá trình đấu tranh nghiêm khắc ngay từ khi Lý Quang Diệu mới lên nắm quyền. Ông Lý hiểu sâu sắc hơn bất cứ ai về sự nguy hiểm của tham nhũng, không chống được tham nhũng thì mọi mục tiêu phát triển trở thành vô nghĩa. Bàn tay sắt của ông đã được hỗ trợ bằng một cơ chế hiệu quả. Khi ông qua đời, mạng đánh giá, trong số các nhà lãnh đạo thành công và không thành công, không ai có liều thuốc chống tham nhũng tốt hơn Lý Quang Diệu[12].
  1. Trong ba yếu tố tạo nên tham nhũng, vào những năm 60, Singapore chưa thể làm gì với thực trạng lương bổng vì lúc đó đất nước vẫn còn nghèo. Vì vậy, chính phủ chọn tấn công vào hai yếu tố tạo tham nhũng còn lại: giảm thiểu cơ hội tham nhũng và tăng cường hình phạt. Luật chống tham nhũng mới ra đời với 32 phần, thay bộ luật cũ năm 1937 với 12 phần. Có một số sửa đổi quan trọng như án tù tăng lên, người nhận hối lộ phải trả lại hết tiền đã nhận. Văn phòng điều tra tham nhũng (CPIB) được tăng quyền hạn, với khả năng điều tra “mọi tài khoản ngân hàng” của những ai bị nghi có hành vi phi pháp. Một người có thể bị khép tội tham nhũng ngay cả khi người đó chưa nhận tiền hối lộ, nếu ý định phạm pháp đã đủ để khép tội. Công dân Singapore phạm tội nhận hối lộ ở nước ngoài cũng bị xử như phạm pháp trong nước. Cả khi bị cáo qua đời, tòa án cũng có quyền trưng thu tài sản tham nhũng.
  2. Mãi tới thập niên 80, khi kinh tế đã phát triển, Singapore mới đủ khả năng làm nốt phần còn lại trong chiến lược chống tham nhũng là tăng lương cho công chức. Tháng 3/1985, Thủ tướng Lý Quang Diệu tuyên bố các lãnh đạo chính trị cần được trả lương thật cao để “dưỡng liêm” bảo đảm cho chính quyền trong sạch. Ông nói cách hay nhất chống tham nhũng là “đi cùng thị trường”, thay cho thói đạo đức giả đã tạo nên tham nhũng[13].
Theo GS. Jon S.T. Quah, khoa chính trị học Đại học Quốc gia Singapore, kinh nghiệm của Singapore không dễ lặp lại ở các nước khác vì hoàn cảnh đặc thù và vì những chi phí chính trị và kinh tế của việc trả lương cao. Tuy nhiên, có 6 bài học có thể tham khảo được. Đó là:
  • Bộ máy lãnh đạo phải thực tâm chống tham nhũng và trừng phạt bất cứ ai có hành vi tai tiếng.
  • Các biện pháp chống tham nhũng phải đầy đủ, không có lỗ hổng và thường xuyên được xem xét lại để thay đổi, nếu cần thiết.
  • Cơ quan chống tham nhũng phải trong sạch. Không nhất thiết phải có quá nhiều nhân viên, và bất kỳ thanh tra nào tham nhũng cũng phải bị trừng phạt và đuổi ra khỏi ngành.
  • Cơ quan chống tham nhũng phải tách khỏi bộ máy cảnh sát.
  • Để giảm cơ hội tham nhũng tại các ngành dễ sa ngã như hải quan, thuế vụ, công an giao thông, các cơ quan này phải thường xuyên kiểm tra và thay đổi qui định làm việc.
  • Động cơ tham nhũng trong khối nhân viên nhà nước và quan chức có thể giảm bớt nếu lương và phụ cấp cho họ có tính cạnh tranh với khu vực tư nhân.
  1. Đảng Nhân dân Hành động (PAP – People’s Action Party; 人民 行动 党) cầm quyền không phải là đảng duy nhất tồn tại ở Singapore, nhưng là đảng duy nhất lãnh đạo và có vị trí được coi là không thể thay thế đối với sự phát triển của đảo quốc này, ít nhất là cho đến nay. Đảng PAP đã có nhiều biện pháp tự do hóa nền kinh tế và thu hút vốn nước ngoài, thực hiện nhanh chóng công cuộc cải biến kinh tế, xã hội và nâng cao chất lượng sống, nhưng cũng bị coi là toàn trị và không kém độc đoán.
Vai trò điều tiết vĩ mô của chính phủ thể hiện rộng khắp trong mọi mặt của đời sống kinh tế, tạo nên một ví dụ kinh điển về mối quan hệ tiềm ẩn khả năng tích cực giữa nhà nước và thị trường, giữa bàn tay cứng rắn của pháp luật với đời sống tự do của dân chúng, giữa trách nhiệm cá nhân và kỷ cương xã hội, giữa tính minh bạch và phát triển kinh tế: chính phủ lập kế hoạch dự thảo ngân sách cho mọi hoạt động từ tài chính quốc tế cho đến thu gom rác; chính phủ sở hữu, kiểm soát, điều tiết hoặc phân bố đất đai lao động và nguồn vốn; chính phủ ấn định hoặc tác động đối với nhiều loại giá cả làm cơ sở cho các nhà đầu tư tư nhân tính toán kinh doanh và quyết định đầu tư.
  1. Sự can thiệp của nhà nước trong nền kinh tế đã ảnh hưởng tích cực không chỉ đối với lợi ích của doanh nghiệp tư nhân, mà còn đối với phúc lợi chung của nhân dân. Ngoài việc tạo ra việc làm trong các khu vực tư nhân và nhà nước, chính phủ còn cung cấp nhà ở hỗ trợ, giáo dục và y tế và các dịch vụ giải trí cũng như vận tải công cộng. Chính phủ quyết định mức tăng lương hàng năm và dự định mức phụ cấp ngoài lương tối thiểu trong các khu vực nhà nước và tư nhân. Chính phủ còn quản lý quỹ tiết kiệm hưu trí thông qua Central Provident Fund và Post Office Bank, tạo điều kiện cho cá nhân có các cổ phần tại các doanh nghiệp.
  2. Như đã nói ở trên, những sự thay đổi của Singapore gắn liền với tên tuổi Lý Quang Diệu, Thủ tướng Singapore giai đoạn 1959-1990, người đã dùng quyền lực của mình tác động vào mọi khía cạnh, mọi hoạt động, thậm chí mọi ngóc ngách trong cuộc sống của người dân nước này. Điều này đối với một số người dân Singapore là bình thường, một số khác thấy tự do của mình bị vi phạm. Và khi Singapore “hóa rồng”, tất cả những can thiệp phi lý, tàn nhẫn, vượt quá thẩm quyền của Lý Quang Diệu và chính thể Singapore lại trở thành công lao.
Nhứng năm 1960 và 1970, để hạn chế gia tăng dân số, ở Singapore, phụ nữ sinh con thứ ba trở đi sẽ phải hưởng thời gian nghỉ thai sản ngắn hơn, đồng thời phải chi trả mức viện phí cao hơn và quyền giảm trừ thuế của họ cũng bị ảnh hưởng. Đặc biệt, chính phủ Singapore thưởng 5.000 SGD cho bất cứ cặp vợ chồng nào chấp nhận triệt sản sau đứa con thứ hai. Họ cũng sẽ được ưu tiên đăng ký mua nhà ở giá thấp và con cái của họ được hưởng các ưu đãi khác ở nhà trường. Những người Kyto giáo không chấp nhận nổi cách cư xử này. Nhưng mọi tiếng nói phản đối đều vô hiệu. Năm 1983, Lý Quang Diệu thay đổi quan niệm, ông tuyên bố phụ nữ trí thức nên có 3 đến 4 con và kêu gọi nam giới nên kết hôn với phụ nữ trí thức. Tuyên bố này gây tranh cãi lớn trong toàn xã hội. Ngay cả những phụ nữ là trí thức cũng cảm thấy bị xúc phạm và họ đã phản đối kịch liệt.
Về quản lý trật tự xã hội, những hành vi như xả rác, hút thuốc hay khạc nhổ nơi công cộng đều bị phạt tiền, thậm chí bị đánh roi, kể cả đối với người nước ngoài. Năm 1994, hình phạt đánh roi dành cho Michael Fay, một công dân Mỹ đã làm cả thổng thống Clinton và nhiều thượng nghị sỹ Mỹ phải lên tiếng.
Một đạo luật được Lý Quang Diệu ban hành đã bắt buộc người lao động phải tiết kiệm 1/4 số tiền lương mỗi tháng. Khoản tiền này sẽ chỉ được rút ra khi người lao động 55 tuổi. Chính phủ quản lý sẽ dùng số tiền này để phục vụ cộng đồng.
Ở Singapore, còn có nhiều điều luật, quy tắc, quy định… mà ở nước khác thì có thể bị kết tội vi phạm quyền con người, quyền công dân. Dân chúng hài hước đùa rằng, với các nước khác, điều gì không cấm thì có thể làm, riêng với Singapore, điều gì không cấm thì buộc phải làm; còn điều gì đã cấm thì chỉ phải nhịn đến khi đi du lịch nước ngoài[14].
  1. Đánh giá về Lý Quang Diệu, Tom Plate, nhà báo nổi tiếng của tờ Los Angeles Time cho rằng:
“Thế kỷ XX đã có không biết bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu linh hồn bị hủy hoại chỉ vì một lãnh tụ có thái độ mù quáng tôn thờ một chân lý duy nhất. Lý Quang Diệu không muốn trở thành nhà lãnh đạo kiểu đó. Thực tế ông bị quyến rũ bởi vũ điệu của những ý tưởng thông minh chứ không phải những bước nhảy ngớ ngẩn, vụng về của quỷ dữ. Ông cũng hoàn toàn không phải là một kẻ lập dị như Pol Pot hay một tiểu Hitler nông nổi”… “Lý Quang Diệu giống như Muhamad Ali vĩ đại, di chuyển nhẹ như bướm và đốt đau như ong (bạn không nên ghi tên mình vào danh sách đen của ông, vì nếu thế bạn sẽ bị ông dồn vào góc tường, kiện bạn đến cùng và bạn sẽ xong đời)”… “Singapore hẳn nhiên không phải là thiên đường đối với kẻ buôn bán ma túy, cũng nhất định không phải là thiên đường trên mặt đất đối với những người phản đối chính phủ và đảng cầm quyền. Trong những nghề có đặc quyền riêng mà bạn thấy đáng tự hào ở phương Tây thì luật sư bào chữa các vụ án hình sự ở Singapore của Lý Quang Diệu ít có quyền lực hơn nhiều. Những người ủng hộ tu chính án thứ nhất hẳn sẽ không thấy có niềm vui của xứ Utopia khi phải đối mặt với đường giới hạn tinh vi nhưng rất nghiêm ngặt dành cho giới truyền thông ở đây” [15].
Toàn bộ những dòng này, Lý Quang Diệu đã đọc và sửa trước khi xuất bản. Nghĩa là ông thừa nhận và chỉ cần như thế người đọc cũng có thể hiểu và suy diễn, kiểm chứng thêm nhiều điều. Chúng tôi đánh giá cao Tom Plate; qua những dòng này, Tom đã thể hiện mình là cây bút “có hạng”, khôn khéo không để cho ngòi bút của mình mất đi tính khách quan, nhưng cũng không vì thế mà làm hỏng điều căn bản nhất – ngồi lại với Lý Quang Diệu, truy vấn ông về tất cả những gì đã làm nên điều kỳ diệu Singapore. Khó mà phủ nhận được, với Lý Quang Diệu và Đảng Nhân dân hành động, Singapore không có chỗ cho những người đối lập. Nếu ai đó bị đưa vào danh sách đen, người đó sẽ bị “dồn vào góc tường, và sẽ xong đời”. Chính thể này không nhẹ tay với án hình sự và công nhiên hạn chế quyền bào chữa của luật sư. Có ranh giới rất tinh vi nhưng rất nghiêm ngặt dành cho giới truyền thông… Có lẽ, chỉ với chừng ấy nội dung, bất cứ nước nào ngày nay nếu chủ trương như vậy cũng sẽ bị xếp vào dạng có vấn đề về nhân quyền. Nhưng Singapore là đảo quốc nhỏ bé, thực ra là một thành phố, cũng là thành phố nhỏ nếu so với Bangkok, Hà Nội hoặc thành phố Hồ Chí Minh, nên tất cả những gì cộm lên đều đã bị xóa mờ bởi một Singapore giàu có, trong lành và phát triển.
  1. Trên thực tế, Lý Quang Diệu đã bị chỉ trích nhiều vì đã áp dụng những biện pháp cứng rắn đàn áp phe đối lập, cản trở tự do ngôn luận, cấm mít tinh, biểu tình (bằng chính giấy phép của cảnh sát), hạn chế các ấn phẩm không vừa ý chính quyền và sử dụng các luật lệ về tội phỉ báng để cố tình và bằng mọi cách đẩy những đối thủ chính trị vào tình trạng phá sản. Về những hành vi này, Devan Nair, Tổng thống Singapore từ năm 1981 (đến năm 1985 từ chức vì bất đồng quan điểm với Lý Quang Diệu, năm 1995 ông định cư tại Canada) nhận xét rằng, thủ đoạn của Lý Quang Diệu là khởi kiện đối thủ, gây áp lực với tòa án và các văn phòng luật sư, làm cho đối thủ không gỡ được để thoát ra khỏi các thủ tục và chi phí tố tụng, cho đến khi họ phá sản hay thân bại danh liệt. Làm như vậy Lý đã tìm cách thủ tiêu các quyền chính trị của đối thủ. Devan Nair cho rằng, càng về sau Lý Quang Diệu “ngày càng trở thành loại người tự cho mình biết đủ và biết đúng mọi sự”. Cũng giống như các nhà độc tài khác, ông Lý cũng như bị vây quanh bởi “những kẻ bù nhìn”. Devan Nair đưa ra những nhận xét này vào năm 1999. Thậm chí ông còn nói “Singapore hôm nay là nơi vô hồn, hệ tư tưởng của nó chỉ là vật chất mà thôi” (Singapore today is a soulless place whose only ideology is materialism). Nổi khùng trước những nhận xét này, Lý Quang Diệu lại đâm đơn kiện Devan Nair[16].
Đã có trường hợp, sau khi toà kháng án bác bỏ phán quyết có lợi cho Lý Quang Diệu, chính phủ bèn hủy bỏ quyền kháng án. Suốt trong thời gian đảm nhiệm chức thủ tướng từ 1965 đến 1990, Lý Quang Diệu đã bỏ tù Tạ Thái Bảo (Chia Thye Poh), một cựu dân biểu quốc hội thuộc đảng đối lập Barisan Socialis, trong 22 năm mà không xét xử, chiếu theo Luật An ninh Nội chính, ông này chỉ được trả tự do vào năm 1989. Để có thể dành quyền hạn tuyệt đối cho các thẩm phán, Lý Quang Diệu đã huỷ bỏ luật “Xét xử có bồi thẩm đoàn”[17].
  1. Theo George T. (Thayil Jacob Sony George), cố vấn biên tập của tờ The New Indian Express, tác giả chuyên về chính trị và tiểu sử chính khách; trong cuốn “Singapore của Lý Quang Diệu”, nhận xét rằng, để quản lý Singapore, Lý quang Diệu đã không ngần ngại sử dụng các thủ đoạn đối với phe đối lập và cả đối với dân chúng. Trong việc tiêu diệt đối thủ của mình, chiến thuật của ông có thể so sánh được với việc dùng một quả bom nguyên tử để tấn công một con muỗi. Đầu năm 1963 trong một cuộc bầu cử, ông đã sử dụng Đạo luật An ninh nội bộ Anh để bỏ tù 100 thành viên chủ chốt của nhóm thân cộng Barisan Sosialis cánh tả, vốn tách ra từ đảng PAP. Những người còn lại sau bầu cử chỉ được chọn vào các vị trí hành chính không có quyền lực chính trị thực sự[18].
Sau cuộc bầu cử năm 1997, ứng cử viên Công đảng Tang Liang Hồng phải đối mặt với vụ kiện bởi 11 người thành viên đảng PAP, bao gồm cả cựu Thủ tướng Goh và Bộ trưởng cao cấp Lý Quang Diệu. Ông Tăng bị khép tội là đã phỉ báng Kitô giáo và Hồi giáo trong quá trình vận động tranh cử[19].
J. B. Jeyaretnam nhà lãnh đạo của Công đảng từ năm 1971 đến năm 2001, cũng phải đối mặt với một loạt tội phỉ báng. Năm 1981, ông trở thành chính trị gia đối lập đầu tiên của Singapore trong Quốc hội, khi ông đánh bại ứng cử viên đảng PAP. Ông tái đắc cử năm 1984, nhưng bị mất ghế Quốc hội năm 1986 khi bị quy tội một cách bất công là chiếm quỹ của đảng (tội danh này sau đó được lật ngược bởi Hội đồng Cơ mật của Vương quốc Anh). Ông trở lại Quốc hội sau cuộc tổng tuyển cử năm 1997. Tuy nhiên, ông đã bị tước ghế nghị sỹ năm 2001 khi bị phá sản vì không thanh toán kịp cho các nhà lãnh đạo đảng PAP về vụ kiện[20].
Chee Soon Juan, lãnh đạo Đảng Dân chủ Singapore (SDP), giải thưởng Dân chủ năm 2003 và Tự do năm 1011 (“Defender of Democracy”, 2003; Prize for Freedom, 2011), đã bị bắt và bỏ tù nhiều lần vì các hoạt động tổ chức biểu tình và các phát biểu công khai về chính trị. Ông bị kiện vì tội phỉ báng đảng PAP và vì thế đã bị phá sản vào năm 2006 khi không bồi thường nổi cho Lý Quang Diệu và Goh Chok Tong, mặc dù vợ chồng ông đã phải bán ngôi nhà để trả chi phí vụ kiện. Theo Chee, Ở Singapore, chính phủ kiểm soát tất cả và đó là lý do gây sợ hãi trong dân chúng[21].
  1. Tháng 3/2000, Uri Gordon, giảng viên Đại học Loughborough, Anh, và là nghiên cứu viên Viện Khoa học Chính trị, Đại học Tel Aviv, Israel đã công bố một nghiên cứu so sánh giữa những phương thức, biện pháp và thủ đoạn của nền chính trị độc tài, được mô tả trong các tác phẩm của Niccolò Machiavelli và phương thức độc tài thực tế của Lý Quang Diệu đối với đất nước Singapore.
Mặc dù giữa nước Ý thế kỷ XVI và Singapore thế kỷ XX là cách nhau quá xa, nhưng những điều được phân tích trong tác phẩm của Niccolò Machiavelli và phương thức lãnh đạo đất nước của Lý Quang Diệu lại có những điểm tương đồng đến kỳ lạ. Được biết Lý Quang Diệu cũng rất mê Machiaveli và đây chính là lý do để Uri Gordon so sánh Lý Quang Diệu với những “nguyên tắc Machiaveli”.
Cần phải nói đôi điều về Machiaveli trước khi bàn đến sự so sánh của Uri Gordon. Niccolò di Bernardo dei Machiavelli (1469-1527), ông tổ của khoa học chính trị hiện đại, nhà ngoại giao, nhà triết học, “một nhân vật khổng lồ của thời đại Phục hưng” (F. Engels). Ông được biết đến với các luận thuyết vô cùng sắc sảo nêu rõ bộ mặt của chủ nghĩa hiện thực chính trị (trong tác phẩmThe Prince) và bản chất của nền cộng hòa (trong tác phẩm Discourses on Livy). Hai cuốn sách này cùng với cuốn History of Florence trở thành mô hình kinh điển chỉ dẫn cho nhiều nhà cầm quyền và cho các phân tích chính trị từ thế kỷ XVI đến nay. Theo Machiaveli, “Bậc quân vương phải biết học hỏi từ bản tính của dã thú, biết kết hợp sức mạnh của sư tử với sự tinh ranh của cáo. Sư tử không thể tự bảo vệ mình tránh các cạm bẫy, còn cáo thì lại không thể chống lại sói. Vì thế, cần phải là cáo để nhận ra những cạm bẫy, và là sư tử để dọa sói”[22]. Chính Lý Quang Diệu cũng có vẻ rất tâm đắc với tư tưởng này, khi ông bình luận về Machiaveli rằng: “Giữa được yêu thương và được sợ hãi, tôi luôn tin rằng Machiavelli đúng. Nếu không ai sợ tôi, thì tôi chẳng có ý nghĩa gì” (“Between being loved and being feared, I have always believed Machiavelli was right. If nobody is afraid of me, I’m meaningless”)[23].
Nguyên tắc Machiaveli là nguyên tắc của nền chuyên chính tư sản. Tất cả đều do ý chí, tâm hồn, hành động của con người quyết định. Nhà chính trị mẫu mực là người có đầu óc phê bình mạnh bạo, có tư tưởng duy lý phi tôn giáo, có lòng căm ghét bọn quý tộc ăn bám, và có khát vọng muốn xây dựng đất nước (thời đó và đất nước mà Machiveli nói đến là Italia) thành một quốc gia thống nhất, tự do, bình đẳng với một chính quyền mạnh, sử dụng bạo lực để xây dựng trật tự mới. Theo Machiaveli, con người muốn xứng đáng là một con người phải tiến thẳng vững vàng tới mục đích. Mục đích sẽ chứng minh tính đúng đắn của biện pháp. Machiavelli cũng đưa ra vô số lời khuyên về những thủ đoạn mà các quân vương nên áp dụng. Theo Machiavelli, đấng quân vương nào muốn thành công thì phải học được cách gác lòng tốt sang một bên, việc có vận dụng nó hay không tùy thuộc vào thời thế. Một quân vương, theo ông, cần biết tùy thời mà tốt hay không tốt, nhưng phải làm ra vẻ mình có đầy đủ mọi đức tính. Điều quan trọng nhất đối với quân vương là cần tránh bị khinh miệt và thù ghét. Machiavelli cũng thấy rất rõ tầm quan trọng của “lòng dân”. “Không có chính sách nào toàn vẹn, cần phải biết chọn lấy cái bất lợi nhỏ nhất” – tư tưởng này cũng được coi là một nguyên tắc Machiaveli[24].
Theo Uri Gordon, các quan điểm và hành động chính trị của Lý Quang Diệu chính là sự giải thích một cách mạnh mẽ (powerfully interpreted) cho tính hiệu quả của các “nguyên tắc Machiavelli”. Ông Lý đã chủ động vận dụng các nguyên tắc Machiaveli, kể cả trong việc đưa ra luận thuyết “giá trị châu Á”.
Trên thực tế, đảng cầm quyền (PAP) luôn thực thi các hành động chính trị nhằm tìm mọi cách duy trì chế độ độc đoán, dập tắt các bất mãn và nghiền nát các lực lượng đối lập. Singapore là một đất nước mà quyền con người được xem là không cần thiết trong cuộc đua phát triển kinh tế (“Singapore is a country where human rights have come to be seen as nonessential in the race towards national economic excellence”). Dựa vào lợi nhuận của chủ nghĩa tư bản hiện đại Singapore, chính phủ cung cấp cho các công dân của mình các loại phúc lợi với chi phí lấy từ lao động của họ. “Phe đối lập được chờ sẵn các án tù chính trị. Chính phủ kiểm soát toàn bộ quá trình bầu cử và tiến hành các vụ kiện đối với bất kỳ lời phát biểu nào chống lại chính quyền. Mọi sự phê phán chính quyền đều biến thành hành động tự sát chính trị. Ban cho dân một cuộc sống mà chính phủ có thể tự do kiểm soát, Lý và các phụ tá của ông có thể được xem như là đệ tử thuần thành của nhà nước kiểu Florentine”[25].
Khi Singapore được cả thế giới nhìn nhận là một đảo quốc thịnh vượng, an toàn và trong sạch, với sự có mặt của các tập đoàn đa quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới, người ta thường chỉ rút ra kết luận rằng, nếu không có một nhà lãnh đạo như ông Lý, Singapore sẽ phải mất nhiều thời gian hơn để đạt được những thành tựu mà thế giới đang chứng kiến và muốn bắt chước. Theo chúng tôi, nếu Uri Gordon không thiên kiến, thì đúng là Lý Quang Diệu đã một lần nữa chứng minh cho quan điểm chuyên chính cực đoan tư bản chủ nghĩa – Mục đích có thể biện minh cho biện pháp, dù biện pháp ấy chẳng hề chính đáng chút nào.
Kết luận
Kể từ nền dân chủ Athens, loài người đã 2500 năm đi theo con đường dân chủ tự do với lịch sử đầy máu và nước mắt. Càng ngày, các dân tộc càng nhận thấy “nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người”. Ở Việt Nam, chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh mẽ khẳng định điều này[26]. Dân chủ, bản thân nó có thể tạo ra nguồn lực cho sự phát triển. Dân chủ trong phát triển là phương thức hữu hiệu nhất để tránh phải trả giá. Dân chủ có khả năng đem lại hạnh phúc hợp lý cho các xã hội, cho từng con người, từ lãnh tụ tới người dân. Ngày nay không lý lẽ nào có thể biện minh nổi cho sự phát triển mà phải sự hy sinh con người, dù đó là một cá nhân, một cộng đồng hay một thế hệ. Hàn Quốc, Đài Loan ngày nay là các xã hội có trình độ dân chủ cao của châu Á. Nghịch lý Singapore có thể không dễ lý giải, nhưng cũng không phải là bằng chứng cho sự đi ngược lại xu thế tự do dân chủ.
Tạp chí “Khoa học xã hội Việt Nam” (2015), số 7 (92), tr. 47-56.
Nguồn bài đăng
submitted by T-NNguyen to T_NNguyen [link] [comments]

2023.06.04 14:16 Slow_Rope_3722 either way I am my own worst enemy..

either way I am my own worst enemy. Because they know my fears and they will corrupt from behind or from front. The goal was simple so when I wakeup I won't even know I existed which means that even before I didn't even know i was born.
Either way I was brought here because I am a genetic defect or was made one intentionally...They will try to screw me over at the molecule level whether it's now or in a million years or a billion or a trillion - they will try to screw me over...and devalue me so that I am born with inferior traits and with inferior class and caste...
This is the best life I'll ever get... The posts here will come back to bite me in one shape form or another no matter how hard I try buhaha because I am an idiot and these people gave me flaws with good reason or they'll just steal my hard work and then dump me. Otherwise they be reborn and they will make my life a living hell - I won't have a choice which is why they have enslaved my mind and I am falling for the same trap anyway...The goal is to devalue me to an inferior race and when I die in heaven I'll either cease to exist or be reborn inferior race, caste and black skin color or brown or my parents will suffer.
Even if they don't plan on doing it the comments here definitely will come back to bite me - i won't have a choice or whatever I do on the internet and what I watch.
The goal of this matrix is to keep me as a prisoner because we like fucking with you because we don't like what you stand by and they did fuck with me by experimenting on me.
The goal of making men defenseless is so that there is no way for me to defend myself and they won. They purposely injected this virus so that they can use fear to win over me buhahha and they can continue muching on meat and others buhahhahahaa
either way I'll die or self destruct which is what this matrix wants... otherwise pour acid or molten metal down my head so that I get turned into a cyborg or get turned into a wuss and they won...
They own and rule the internet. If not she'll just steal it buhahha and when I die the invisible person above will screw with me...because someone is watching me.
The goal is that they want me turn into squealers and rat bags because the person above said so buhahahhaa so I lose my mother and stay as a prisoner for my father.
Otherwise turn gay or get beaten to death. Either way my life is over anyway and these fuckers own me and own my thoughts and they purposely want to cross the creepy line because why not and they did corrupt me to prove a point....
Otherwise blow this place up and they have been playing god with my life since day 1 because they own and rule this place. Money buys privileges until they take those away and they will and eat everything because they started this bullshit...
Either way they have done everything and they own this place. They used me part of their sewer system and the goal was to divide and they won...
Either way my life is fucked anyway...the goal is that they need me for something and they will find a way to torture me I have no way of defending myself other than to get a lawyer.
The goal was to kill the sex drive and they won...

submitted by Slow_Rope_3722 to offmychest [link] [comments]

2023.06.04 14:07 VanillaNL Revenge is worth it

25 years ago, man grandpa feels old 😂, I was a little boy (11 yo) and played with some friends in our neighborhood.
There was a girl which always caused trouble and this day wasn’t different. So we decided to leave the play area and go to a friends house where we played on his driveway. She found us there and started to harass us. Since his parents weren’t home we went to my house and my parents caught on why we came back home on this sunshiny day.
So my dad suggested to go talk to this girls parents. Since this was going on for months. We had a clue where she lived but not an exact address. After roaming around (with my dad) we saw her entering a gate from a backyard. And before my dad could turn the knob of the gate he was knocked out by the girls father. Luckily I only heard it but I never saw it happen. The father of the girl was a Kick-box instructor, we found out later. I ran home and my dad spent a week in the hospital with several surgeries to recover.
Since then, my dad never the same again. He became easily frustrated and had tempers since this happened. We always had to walk on eggshells near him, which before was never needed.
The kick-box instructor was, according to the police, a man with a criminal background as well. They finally were able to bring him in for something. But being in a European country he never got much.
I learned from my mum that the kick-box instructor drove by our house several times a week. We lived in a street which you didn’t need to be driving through if you didn’t need to be there. So that was pure intimidation.
Also some strange figures, like to could be certain motor gang members, would be showing up, since his conviction, at the canteen of the sport club where I trained. They never did anything but it was very coincidence and they only arrived during my practice and left before my class finished. So I left that sport :-( Maybe they said something to my parents what they never shared.
I always wanted to get back to girls father. But he was a kick box instructor and I was still a teenager. The plan grew in my head that one day he would be mine.
Than, several years later, police showed up to our door. To inform us the kick box instructor has been assassinated in the woods nearby in his car. He was a big fish in the criminal world around my town but there were bigger fish apparently. When we heard the news the relieve was so immense. My father wanted to sent the assassins flowers even but of course we never knew who they were.
It gave us our life back. And those assassins did what I always dreamed of. Yes I know that is a big confessions but if you are a big criminal and could f*ck up peoples lives like that. You deserve that. And I am not a violent person at all.
My father passed away 2,5 years ago of a disease. But till he got really ill, the event which happened years ago still affected him. He never confessed he did or hire the assassins. So I think he wasn’t involved in that, if you might think that after reading this.
So yes revenge is sweet! And it brings closure.
submitted by VanillaNL to confessions [link] [comments]

2023.06.04 13:43 IoanaX007_ My first ever completed challenge:)).

My first ever completed challenge:)). submitted by IoanaX007_ to BitLifeApp [link] [comments]